Có những thứ giản đơn, nhưng phải mất một đời người để chờ đợi

Đối với nhiều người, có được những tấm hình chụp chung cùng người thân, những bữa ăn quây quần, được hát karaoke cùng nhau là những điều rất giản đơn, thường ngày. Nhưng đối với 3 chị em Phượng – Thắng – Dũng là một hành trình đằng đẵng với 48 năm không ngừng chờ đợi.

Hai lần bị chia cắt và trải lòng của “cậu bé” phải xa người thân từ khi 5 tuổi

Với chủ đề “Mồ côi tội lắm ai ơi!”, chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” số 136 đã giúp 3 chị em cô nhi Phượng – Thắng – Dũng đoàn tụ lần thứ hai sau 48 năm thất lạc.

Vào năm 1969, một người mẹ mang 4 đứa con của mình gửi vào Cô nhi viện Long Thành. 4 chị em được gửi vào theo thứ tự từ lớn đến bé là Phượng - Thắng - Hồng - Dũng. Đến tháng 2/1972, sau một trận càn, bốn chị em, mỗi người một nơi. Chị Phượng lớn nhất lưu lạc về làng cô nhi Chung Thủy, sau đó chị xin cho ba em là Thắng - Hồng - Dũng về theo, bốn chị em đoàn tụ.

Bẵng đi một thời gian, vì một số lý do, chị Phượng và anh Thắng bỏ làng cô nhi Chung Thủy rời đi, hứa sẽ quay về để đón 2 em là chị Hồng và anh Dũng. Thế nhưng, từ đó biệt tích.

Là em út trong nhà, “cậu bé” Dũng khi đó là người duy nhất bị để lại Làng cô nhi Chung Thủy, lớn lên với những mảnh ký ức rời rạc, vì khi thất lạc tất cả thân nhân, ông chưa tròn 5 tuổi. Trải lòng về lý do gửi hồ sơ về NCHCCCL, ông Dũng cho biết: “Tôi đã có lời thề dù mình có đau khổ đến cỡ nào, mình cũng chịu được. Nhưng trước khi mình lỡ có mất đi, mình phải được biết tại sao người thân của mình biến mất mà không có nguyên do. Tại sao mà mình mất tất cả. Mình thề dù có phải trả giá thế nào, mình cũng mong được biết người thân của mình ở đâu, rồi mình nhắm mắt cho mãn nguyện”.

Khoảnh khắc đoàn tụ đầu tiên sau 48 năm và những hình ảnh hết sức đời thường

Gần 50 năm sau ngày chia ly tại Làng cô nhi Long Thành, 3 chị em Phượng – Thắng – Dũng đã được đoàn tụ trong sự vỡ òa. Giờ đây, ông Dũng đã được trở lại làm đứa em nhỏ trong vòng tay anh chị của mình, chữa lành vết thương lòng còn đau đáu vì lời hứa sẽ quay về đón em của người chị Phượng.

Những hình ảnh đời thường sau đoàn tụ của họ đã được ekip chương trình ghi lại, chỉ là những điều nhỏ bé giản đơn như những tấm hình chụp chung, những câu chào hỏi đến họ hàng, những bữa ăn rôm rả, những bài hát karaoke quây quần. Nhưng với họ, 3 chị em Phượng – Thắng – Dũng đã phải mất gần 1 đời người để chờ đợi. Để rồi lúc được đoàn tụ khi gần cuối đời, khi tóc cả 3 đều lấm tấm bạc, những điều nhỏ bé giản đơn ấy đã trở thành một phép màu, một kỳ tích đáp lại cho sự không ngừng hy vọng và tìm kiếm nhau suốt 48 năm của họ.

Những khoảnh khắc hậu trường và cuộc sống đời thường của 3 chị em 

Và sự giản đơn nhưng đầy kỳ tích đó chính là nhờ sức mạnh của cộng đồng thời gian vừa qua đã hướng đến chương trình. Hãy tiếp tục đồng hành cùng Ví MoMo lan tỏa yêu thương. Chỉ cần 25.000 nhà hảo tâm dành số tiền 20.000 (tương đương 1 ổ bánh mì) hướng về chương trình mỗi tháng, chúng ta đã góp phần tạo nên phép màu cho 4-6 trường hợp thất lạc thân nhân.

Xem số 136 của chương trình TẠI ĐÂY

Đánh giá: 4.5 / {{TotalRate}}

Cảm ơn bạn đã đánh giá!